Chặng Đường Tìm Lại Tình Yêu Công Việc

Nhìn vào lý lịch trích ngang của mình, các bạn chắc hẳn sẽ thấy thật buồn cười: Học Bác sĩ Đa khoa Đại học Y Hà Nội, tốt nghiệp và hiện giờ thì làm MMO. Câu chuyện để chuyển đổi đó là một câu chuyện dài và mình sẽ không kể về nó trong ngày hôm nay. Cái mình muốn chia sẻ với các bạn là câu chuyện về những cung bậc khi mình đã chuyển hẳn sang MMO và nhận ra nó không phải chỉ là màu hồng

Những ngày tháng gian nanstress-2

Thời gian sau khi mình được nghỉ trực bệnh viện để tập trung ôn thi tốt nghiệp. Thời gian đó mình dùng tất cả để phát triển Niche site và học sâu hơn về Affiliate Marketing. Mình nhận ra là mình thích việc phân tích hành vi khách hàng, thích thú với sự tăng giảm của tỉ lệ chuyển đổi, hồi hộp với những lúc Rank lên xuống và ảnh hưởng của nó đến traffic vào site. Mình học và làm với sự hào hứng của một đứa trẻ. Đó cũng là khoảng thời gian mình sống rất khoa học, sáng dậy sớm ăn uống, làm việc cả ngày, chiều đi chạy bộ và tập gym, tối làm việc tiếp.
Nhưng mọi thứ dường như thay đổi khi mình ra trường, với những luồng tư duy mới mẻ và đổi mới, mình không biết rằng tuy tư duy phát triển nhưng mình lại rơi vào một cái bẫy. Đó là cái bẫy do Thu nhập thụ động gây ra. Với số tiền kiếm được từ Niche Site, với một đứa vừa mới ra trường như mình, thì cũng đã là tương đối ổn. Và điều đó đồng nghĩa với việc mình lười đi rất nhiều. Một phần do cảm giác xả hơi sau khi thi tốt nghiệp ra trường. Một ngày 16 tiếng, nhưng mình làm việc với thời gian tính chỉ khoảng vài tiếng. Tuy rằng nó vẫn đem cho mình nguồn thu nhập ổn định khi không làm gì, nhưng mình nhìn thấy hai vấn đề, và mình bắt đầu sợ.
Tháng 6, các site lớn của các lão làng trong giới Niche site bị phạt như một hệ quả tất yếu của đợt update mới của Google. Và mọi người bắt đầu đổ xô đi làm Authority site. Các hệ thống PBN sụp đổ, đánh dấu ngày suy tàn của đế chế gray hat thông thường. Và mình, cũng nhận ra rằng thực ra trước đến nay mình chỉ là đứng trên vai người khổng lồ để đi lên. Mình chưa thực sự làm được nếu như vứt mình ra từ đầu.
Hai điều đó đã làm mình suy nghĩ nhiều và cố gắng để bồi đắp kiến thức. Ấy nhưng mà, sự chăm chỉ là thứ khi đã mất đi rồi rất khó để lấy lại được. Nói chuyện với Lâm, mình hiểu ra nhiều điều hơn, mình tự tin hơn và bắt đầu mở một dịch vụ cho các học viên của khoá học. Thời điểm ban đầu, dịch vụ đem lại cho mình những điều tuyệt vời, và mình cũng rất nhiệt tình để hoàn thiện các order của khách hàng.
Và vấn đề xuất hiện. Bắt đầu từ những phàn nàn đầu tiên của khách hàng, dù ít, nhưng vẫn ảnh hưởng nhất định tới mình. Đến một lúc mình thấy áp lực vô cùng khi nhìn thấy những tin nhắn skype của khách hàng, đợt đó lại là đợt mình đi du lịch cùng với lớp. Áp lực đầu tiên đến từ trách nhiệm với khách hàng. Áp lực thứ hai đến từ sự quan tâm của Lâm, mình trước giờ vẫn luôn bị cảm giác phải cố gắng để đạt được đúng với sự kỳ vọng của Lâm. Áp lực thứ ba đến từ việc quen và yêu Lan Anh, em là một người rất xinh đẹp và giỏi giang, vì thế áp lực của mình cũng nặng nề vô cùng để có thể cưa và giữ lấy em.
Mình sợ, mình đã phải căng mình ra để có thể đáp ứng được với quá nhiều áp lực từ nhiều phía, mình lại nhìn về tương lai, một tương lại không có gì là chắc chắn, khi mà Niche site sẽ được bán và mình không có nguồn thu, khi mà mình sẽ ra ở riêng trong năm sau và mất khoản thu từ tiền cho thuê nhà, khi mà AST chưa đâu vào đâu, khi mà dịch vụ mới mở chưa biết sẽ phát triển mạnh hay chết yểu, khi mà có quá nhiều vệ tinh xung quanh Lan Anh.
Mình muốn nổ tung, mình muốn đạp đổ và để rơi tất cả. Mình khủng hoảng.

Chặng đường tìm lại sự cân bằng

Phu Tay Ho 03
Mình hiểu mình cần tìm lại sự cân bằng và bình yên. Thời gian khủng hoảng, những cơn đau đầu hành hạ mình, mình không đi tập luyện gì nữa, ăn uống chểnh mảng. Năng lượng sống dù mình luôn cố gắng để hồi phục nhưng mọi nỗ lực đều bất thành.
Việc có lại niềm yêu thích với công việc nó không phải như một cú hích mà bạn có nó rồi sẽ lăn được sang bên kia con đường. Không. Nó là một chặng đường dài. Chặng đường đó bắt đầu từ Lan Anh, khi mà tư tưởng của em làm mình nhớ lại con người của mình thời kì đầu tiên. Một cuộc sống trọn vẹn với sự biết ơn, tôn trọng và yêu quý mọi người. Em làm mình nhớ lại cuộc sống thực ra là như thế nào, khi mà hãy cứ sống cho ngày hôm nay thật tốt. Trước giờ nghe câu này nhiều rồi, nhưng chỉ khi khủng hoảng vì nhìn quá nhiều vào tương lai để rồi hiện tại lo sợ và áp lực, mình mới thấy điều đó ý nghĩa thế nào.
Chặng đường đó tiếp tục ở Phủ Tây Hồ, nơi mà mình kể về trạng thái rối loạn giữa quá nhiều project, không biết hoàn thiện các công việc thế nào, sự lo sợ và mất tự tin đi làm cho mình chỉ muốn thu mình trong vỏ ốc. Và người đó sau khi nghe xong không nói gì, cười nhẹ và đặt bàn tay to lớn lên trán mình, che đi tầm nhìn của mình, mọi thứ quay về một màu đen. Trong khoảnh khắc sau đó, mình như chìm vào một không gian tĩnh mịch vô cùng, nơi mà mọi thứ trở về với nguyên thuỷ, giống như một mặt hồ phẳng lặng không gợn sóng. Mình đã thoát khỏi trạng thái rối loạn và mọi chuyện ngay sau đó được sắp xếp đâu vào đó. Mình đã áp dụng cách này vài lần sau và thấy rất hiệu quả để xử lý công việc. Môt trải nghiệm không thể quên.
Chặng đường đó chưa dừng lại, một ngày đẹp trời nọ, mình nhìn thấy một bài viết của Lâm share, và đó là điểm cuối, tipping point, mình đã được đẩy khỏi con đường khủng hoảng. Hoá ra mình đã làm mọi chuyện trở nên quá nghiêm trọng, mình quên mất niềm vui mình đã từng có khi làm việc, mình quên mất lửa trong tim mình, mình quên thái độ sống tích cực trước đây của mình, luật hấp dẫn mà 🙂

Những ngày tháng tươi đẹp

pexels-photo-12211
Sau tipping point, mình đang đi trên con đường mà mình cảm thấy hạnh phúc với công việc hiện tại, mọi thứ trở nên suôn sẻ. Hãy làm từng việc một, làm tốt và sống hết mình cho ngày hôm nay, biết ơn với cuộc đời. Và những điều tốt đẹp sẽ đến.
Cảm ơn em Lan Anh, cảm ơn thím Lâm, cảm ơn người-không-thể-nói-tên ở Phủ Tây Hồ, cảm thấy hạnh phúc vô cùng vì có mọi người ở bên.

  • font chữ nhỏ quá, căng mắt lên mà đọc –> gây khó chịu và căng thẳng, nhưng cũng cảm ơn chia sẻ của U